Sáu mươi năm xây dựng và phát triển không chỉ là dấu mốc của thời gian, mà còn là hành trình bền bỉ vun đắp y lý, rèn luyện y đức, nâng cao y thuật – những giá trị cốt lõi làm nên bản sắc và uy tín của Khoa A1 hôm nay. Đó cũng là chặng đường ghi dấu biết bao tâm huyết, hy sinh thầm lặng của nhiều thế hệ cán bộ, bác sĩ, điều dưỡng viên đã dành trọn trí tuệ và tình cảm cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe cán bộ cao cấp quân đội.
Cách đây ít hôm, Viện trưởng Đinh Thị Hải Hà kiêm Chủ nhiệm Khoa A1 cùng Ts.Bs Trần Thái Hà có đề nghị tôi, với tư cách là một bệnh nhân gắn bó nhiều năm với Khoa, viết đôi điều cảm nhận nhân dịp kỷ niệm 60 năm Ngày truyền thống Khoa A1. Nhận lời đề nghị ấy, trong tôi bỗng ùa về biết bao kỷ niệm sâu sắc cùng những cảm nhận chân thành trong suốt mấy chục năm gắn bó với Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 nói chung và Khoa A1 nói riêng.
Mùa hè năm 1971, khi ấy tôi là một sĩ quan trẻ vừa bước sang tuổi 23. Trong một trận chiến đấu ác liệt ở chiến trường Trị - Thiên, tôi bị thương rất nặng và được chuyển ra điều trị tại Viện 108. Bằng tài năng, trách nhiệm và cả tình thương đối với người lính trận, các bác sĩ Khoa B5 lúc bấy giờ đã cứu chữa tôi vượt qua cơn hiểm nghèo, giúp tôi trở lại đơn vị, tiếp tục phục vụ Quân đội thêm nhiều chục năm cho đến ngày nghỉ hưu. Với riêng tôi, các bác sĩ Khoa B5 năm ấy chính là những ân nhân cứu mạng.
Nhiều năm qua, Khoa A1 tiếp tục là nơi chăm sóc, điều trị cho tôi mỗi khi đau yếu. Trong đó có những lần mà đến hôm nay nhớ lại tôi vẫn không khỏi xúc động.
Tháng 7 năm 1994, khi đang công tác tại Cục Chính sách - Tổng cục Chính trị, tôi bất ngờ lên cơn sốt rất cao, nhiệt độ tới 41 độ, người tím tái, mê man. Quân y Tổng cục Chính trị đã nhanh chóng đưa tôi vào Viện 108 cấp cứu. Nhờ sự tận tình và xử trí kịp thời của các bác sĩ Khoa A1, tôi đã vượt qua cơn nguy kịch.
Rồi tháng 4 năm 2001, khi đang công tác tại Trường Sĩ quan Lục quân 1, giữa đêm tôi bị viêm phế quản cấp thể co thắt, khó thở dữ dội, khò khè liên tục. Ban đầu, quân y đơn vị định giữ tôi điều trị tại Bệnh xá của Trường, nhưng bệnh diễn biến ngày càng nặng nên phải chuyển gấp về Bệnh viện 108. Đêm khuya, xe cứu thương từ Sơn Tây lao nhanh về Hà Nội. Ngay khi tiếp nhận tôi, kíp trực Khoa A1 ( bác sĩ Đặng Thị Liên cùng bác sĩ Lê Diệu Hồng ) đã khẩn trương cấp cứu, điều trị tích cực và giúp tôi qua khỏi.
Vài năm gần đây, do tuổi cao, sức yếu, tôi nhiều lần vào điều trị tại Khoa A1. Mỗi lần như vậy, tôi đều cảm nhận được sự chăm sóc tận tình, chu đáo và đầy trách nhiệm của đội ngũ cán bộ, nhân viên nơi đây. Thân quen đến mức, tôi coi Khoa A1 như ngôi nhà thứ hai của mình. Nhiều đồng chí thuộc các thế hệ cán bộ của Khoa - từ các đồng chí lãnh đạo qua các thời kỳ ( như: anh Gia, chị Bích, chị Hương, anh Quýnh, anh Hải, anh Dương, chị Hà, anh Nhật ) cho đến các bác sĩ, điều dưỡng viên, nhân viên phục vụ - đều trở thành những người thân thiết với tôi. Đặc biệt, có những người đã gắn bó với tôi suốt nhiều năm như cô Oanh, cô Tân - những điều dưỡng viên tận tụy, giàu tình cảm và trách nhiệm.
Điều đọng lại sâu sắc nhất trong tôi suốt nhiều năm qua chính là tinh thần “tận tụy – trách nhiệm” của tập thể Khoa A1 trong chăm sóc, điều trị cán bộ cao cấp Quân đội. Đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng và nhân viên của Khoa luôn giữ phong cách phục vụ chuẩn mực, ân cần, chu đáo, với tinh thần “Thầy thuốc như mẹ hiền”; xây dựng môi trường điều trị giàu tính nhân văn, kết hợp hài hòa giữa chăm sóc y tế và chăm sóc tinh thần cho những bệnh nhân tuổi cao, nhiều bệnh lý phức tạp.
Các thế hệ cán bộ của Khoa luôn phát huy phẩm chất cao đẹp “Bộ đội Cụ Hồ” trong ngành Quân y
Các thế hệ cán bộ của Khoa luôn phát huy phẩm chất cao đẹp “Bộ đội Cụ Hồ” trong ngành Quân y: tận tâm, chính xác, kỷ luật và giàu trách nhiệm. Khoa thường xuyên phối hợp hiệu quả với các khoa, các trung tâm chuyên sâu của Bệnh viện trong hội chẩn đa chuyên khoa, góp phần nâng cao hiệu quả điều trị những ca bệnh khó và phức tạp.
Theo tôi, điều làm nên nét đẹp đặc biệt của Khoa A1 không chỉ nằm ở trình độ chuyên môn vững vàng mà còn ở chiều sâu nhân văn trong từng hành động, từng cử chỉ đối với người bệnh. Đó là hình ảnh những bác sĩ kiên nhẫn giải thích, động viên bệnh nhân bằng tất cả sự chân thành; là những điều dưỡng viên lặng lẽ thức trắng đêm theo dõi từng chỉ số sinh tồn; là tinh thần đoàn kết, đồng lòng của cả tập thể để giành lại sự sống cho bệnh nhân trong những thời khắc nguy cấp nhất.
Trong môi trường quân y đặc thù - nơi kỷ luật và trách nhiệm luôn được đặt lên hàng đầu - y đức của đội ngũ Khoa A1 càng tỏa sáng bằng sự tận tụy, chuẩn mực và tinh thần phụng sự đầy nhân văn. Có lẽ chính điều đó đã làm nên niềm tin yêu sâu nặng của nhiều thế hệ cán bộ đối với Khoa A1 và Bệnh viện Trung ương Quân đội 108.
Kỷ niệm 60 năm Ngày truyền thống là dịp để mỗi cán bộ, nhân viên và cả những bệnh nhân như chúng tôi nhìn lại chặng đường đầy tự hào của Khoa A1 - hành trình của trí tuệ, bản lĩnh và những trái tim nhân hậu. Những thành tựu mà Khoa đạt được hôm nay là kết tinh từ công sức, tâm huyết và sự cống hiến thầm lặng của biết bao thế hệ cán bộ, bác sĩ, điều dưỡng viên đã dành trọn tuổi xuân cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe cán bộ cao cấp quân đội.
Với truyền thống vẻ vang cùng đội ngũ cán bộ y tế giàu chuyên môn, vững y đức và đầy nhiệt huyết, tôi tin tưởng rằng tập thể Khoa A1 sẽ tiếp tục phát huy những giá trị tốt đẹp đã được vun đắp suốt 60 năm qua, tiếp tục viết nên những trang sử mới đầy tự hào, xứng đáng với niềm tin yêu của người bệnh, với danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và với hình ảnh cao đẹp của người thầy thuốc quân y Việt Nam.
Trung tướng, Nhà văn Nguyễn Mạnh Đẩu
Nguyên Chính ủy Tổng cục Kỹ thuật – Bộ Quốc phòng